U-GO Far: Đi để thấy mình lớn hơn những nỗi sợ

Đã bao giờ bạn tự hỏi, làm sao để đáp lại những điều tốt đẹp mình đã nhận? Với Phương Thảo, câu trả lời nằm ở hơn 100 km miệt mài dưới nắng mưa để gây quỹ cho chính chương trình học bổng đang nâng bước mình. Không cần phải là người giỏi nhất, chỉ cần là người bền bỉ nhất – câu chuyện của bạn là lời nhắc nhở rằng: “Bạn không cần phải mạnh mẽ để bắt đầu, nhưng bạn cần bắt đầu để trở nên mạnh mẽ”.

z7239488473620 9a58f17fb88e6c16a0333ef1b8bfc1de

Người phỏng vấn (PV): Chào bạn, được biết bạn vừa hoàn thành chuyến đạp xe gây quỹ U-GO Far xuyên biên giới Việt Nam – Campuchia. Cảm xúc hiện tại của bạn thế nào?

Thảo: (Cười rạng rỡ) Thực sự là vẫn còn lâng lâng ạ! Đó là một trong những trải nghiệm đáng nhớ nhất từ trước đến nay của em. Nó không chỉ là một chuyến đi, mà là lần đầu tiên em được đi nước ngoài, lại còn mang trên vai trách nhiệm gây quỹ cho những người cần giúp đỡ. Mọi thứ giống như một giấc mơ mà em đã nỗ lực hết mình để biến thành sự thật.

PV: Bạn có thể chia sẻ một chút về những con số ấn tượng trong hành trình này không?

Thảo: Dạ, ngày đầu tiên tụi em đi được 64km, ngày thứ hai thì trời mưa tầm tã nên gặp nhiều khó khăn hơn, và ngày thứ ba là chặng đường 17km cuối cùng. Điều khiến em bất ngờ nhất là mình đã gây quỹ được 250$. Chị biết không, ngày đầu tiên em cứ check email liên tục, mỗi lần thấy có thông báo có người đóng góp là em lại vui sướng không tả nổi. Với em, đó không chỉ là tiền gây quỹ được, mà còn là niềm tin của mọi người đặt vào mình.

PV: Nghe nói trong đoàn có rất nhiều thành viên đến từ nhiều quốc gia khác nhau. Việc khác biệt văn hóa có làm khó bạn không?

Thảo: Hoàn toàn ngược lại ạ! Sự thân thiện của mọi người đã làm tất cả trở nên dễ chịu. Dù đến từ nhiều nước và có văn hóa khác nhau, nhưng chúng em kết nối bằng sự tử tế. Thú thật là trong đoàn em luôn là người… đạp cuối cùng (cười), nhưng chính sự cổ vũ của mọi người đã giúp em không bỏ cuộc. Em từng nghĩ mình không thể vượt qua chặng đường dài đến thế, nhưng giờ đây em đã tin tưởng vào bản thân mình hơn rất nhiều.

PV: Tại sao bạn lại quyết định tham gia U-GO Far?

Thảo: Từ lâu, em đã nhận được rất nhiều sự hỗ trợ từ học bổng U-GO để có thể tiếp tục con đường đại học. Vì vậy, em luôn khao khát được làm điều gì đó để tiếp nối những giá trị tốt đẹp mà mình đã nhận. Chuyến đi này giúp em thỏa lòng mong ước đó. Em hiểu rằng mỗi thành viên tham gia đều mang một trọng trách lớn vì chi phí để tổ chức một chuyến đi thế này không hề nhỏ, nên em luôn tự nhủ phải cố gắng gấp đôi.

PV: Nếu dùng 2 từ để nói về chuyến đi này, bạn sẽ chọn từ gì?

Thảo: Em sẽ chọn hai từ “Đáng nhớ” và “Đặc biệt. Đáng nhớ vì những khó khăn, những cơn mưa và cả nụ cười của đồng đội. Đặc biệt vì giá trị của nó không chỉ dành cho những người nhận quỹ, mà còn dành cho chính những người tham gia như em – được lớn lên, được tin vào chính mình và được “trả ơn” cuộc đời bằng hành động thiết thực nhất.

PV: Cám ơn bạn đã dành thời gian tham gia buổi phỏng vấn.

Lên đầu trang